Chuyển đến nội dung chính

Viếttttt

Viết, viết, viết, phải viết. Dù không biết viết gì. Vẫn phải viết mỗi ngày.
Sư phụ nói mỗi ngày phải viết 2000 từ, rồi từ từ sẽ lên. Lên đâu thì chưa biết, chỉ biết là cứ ngẩn người vì vô tình lạc vào muôn trùng tưởng tượng.
Sa đà với những hoang tưởng đến mức tủm tỉm cười mà không hề hay biết, đến mức sir phải khều khều nhắc nhở: “Khiếp! Có gì sướng mà tủm tỉm hoài”.
Gớm! Có gì sướng đâu, chẳng qua trong đầu đang chiếu đoạn phim: nữ chính hậu đậu, nhưng khoái lăn vào bếp, khoái múa dao như Yan can cook. Rồi vừa múa dao, vừa nhảy cha cha cha, vừa chiên cơm,...tay, chân vung tá lả, phóng con dao lên kệ, ném cái rổ dính lên tường, phập, phập, vèo, vèo như phim Châu Tinh Trì. Tất nhiên, cuối cùng dao rớt vào chân, rổ rá nằm ngổn ngang, máu me be bét...rồi nam chính lao vào giải cứu, nhưng trượt chân, đập đầu xuống nền, bất tỉnh nhân sự...
Đấy! Cứ liên tục, linh ta linh tinh thế, cứ từ tình cảm hài lãng mạn, chuyển qua kinh dị, hình sự,...rồi bế tắc, rồi cười trừ.

Có sướng ích gì. Chỉ tại từ viết mà ra.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️