Chuyển đến nội dung chính

U thật là bá đạo!

Trên xe, về quê đỡ đầu cho bạn Miu. Vì nắng và nóng, nên đã mặc đồ khá thoải mái: quần soọc, áo thung - không phụ kiện, mũ lưỡi trai, kính mát,...nhìn chung giống một thằng nhóc, không hơn không kém.

Cũng không biết giống đến mức nào mà con nhỏ ngồi bên cạnh cứ xịch xịch ra xa và mình hỏi thì không thèm trả lời. Ê, quê nha. Nhỏ làm như mình đang tán nhỏ... ><

Có đứa con trai nào lại đẹp gái thế này! :D

Nhỏ làm như mình không biết nhỏ dịu dàng í, lại lấy điện thoại ra gọi cho mẹ, bằng một tông giọng quá ư nhỏ nhẹ: “Alô...mẹ, con lên xe rồi...”, chắc mẹ hỏi ăn uống gì chưa, nên nhỏ lại tiếp tục nhỏ nhẹ: “Dạ...con ăn sáng vẫn còn no”. Mình xuýt thì phá lên cười vì liếc đồng hồ thấy đã hai giờ chiều. Nếu là mình thì đã ăn ít nhất hai bữa rồi (bữa trưa và bữa phụ lúc mới ngủ trưa dậy). Nhịn cười đúng là cực hình.

Thấy nhỏ gọi cho mẹ, tự dưng cũng thấy nhớ má - mặc dù đang trên đường về với má. Moi điện thoại ra gọi cho má:
- a-nhô, u hả?
- Hả hả cái gì, mày gọi cho tao thì không lẽ bà hàng xóm bắt máy?
- í...Tơ nhớ u mãn kinh lâu lắm rồi mà ta. Sao vẫn còn khó tính vậy ta?
- Tiên xư bố mày! Gọi tao làm gì?
- Gọi phá giấc ngủ u chơi! Thôi u ngủ tiếp đi...
- Ngủ thế éo nào được nữa...
- Á...u lại còn nói tiếng Đan Mạch, làm Tơ thèm mạch nha...
- Lấy chồng đi, suốt ngày ăn với uống.
- Phải ăn với uống thì mới có sức lấy chồng chớ u...
- Đừng trả treo, cưới trước Tết cho u.
<cụp> – u cúp máy không thương tiếc.

Huhuhu...sao u bá đạo quá vậy kìa! ^^

Mà cái cách u chuyển đề tài cũng nhanh đến chóng mặt cơ.

Tối, nhà chú M buồn thấy ớn luôn. Thêm tiếng sáo da diết, bi ai của thằng quỷ C, khiến mình phải rúc vào ổ lúc tám giờ tối. Và mong trời mau sáng.

Sáng hôm sau, tạ ơn Ngài, mình không gây rắc rối, đổ bể gì. Nghiễm nhiên trở thành mẹ Miu.

Cũng may, buổi sáng dễ thương như vầy. Bớt thấy ấm ức vì buổi tối quá thảm.

Thêu xong cái khăn này cho bạn Miu, tự hứa chả bao giờ đỡ đầu đỡ đít cho ai nữa :D
15/02 – thêm một ngày sinh nhật nữa cần phải lưu.
Bạn L kiếm đâu được cái nón, ụp vội lên đầu mình. Trông thật...khốn khổ! :D
Sao cả nhà cười rũ ra khi mình nói sẽ “rèn” bạn Miu có đủ công, dung, ngôn, hạnh giống mình ta? :)))))))

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️