Chuyển đến nội dung chính

Đằng sau một cuộc gọi

Nàng ngổ ngáo và tự tin. Với nàng, việc trò chuyện với ai đó chỉ là chuyện vặt, bất kể đó có là ngôi sao tầm cỡ, bất kể đó có là nhân vật quan trọng, không quan trọng, người già hoặc trẻ, đối với nàng, tất cả đều xếp ngang hàng. Và nàng chẳng bao giờ phải lo không có đề tài để nói.

Nhưng, nếu quay lại cảnh nàng nói chuyện điện thoại với mẹ c tương lai thì chắc sẽ là một clip bi hài đặc sắc lắm đây. Mặc dù trước mỗi cuộc gọi, nàng đều tỉ mỉ gạch đầu dòng trên giấy những vấn đề nên nói, những câu nên hỏi và không nên, để tránh sai sót. Thế nhưng cứ sau mỗi câu nói, nàng đều e dè...lè lưỡi (tất nhiên nhân vật X không thấy) và cũng không hiểu sao nàng lại làm vậy?! (chắc nàng nghĩ làm thế thì bớt sợ hơn ><). Lâu lâu lại có một phút mặc niệm.

Nàng sợ? Sợ cái quái gì thì nàng cũng không biết. Ah cũng có thể là do sợ để lại ác cảm (thật ra thì nàng cũng đã để lại ác cảm sâu sắc cho mẹ c tl rồi). Còn gì để mất nữa đâu??

Nàng sợ mất tập trung, kiểu như...hôm bữa sir nói: “a đi đám ma đây”, nàng lơ đãng trả lời: “a đi đám ma vui...”. Có bỏ mẹ nàng không cơ chứ!? Cũng may sir hiểu...

Nàng sợ mất tập trung, kiểu như đang nói chuyện với mẹ c tl mà vô tình nhớ lại đoạn đối thoại trên rồi cứ thế mà cười tấm tắc trong khi vấn đề đang nói với mẹ ctl là sức khỏe của bà. Làm bà ngạc nhiên hỏi: “Con cười gì?”, nàng lại bỏ mẹ tập hai chưa!!!

Sau nhiều phút mặc niệm, nàng nhớ lại lời của N, N từng có ý kiến: “Nếu không có gì để nói thì cứ nói về thời tiết”.

Ừ!

Trời hôm nay âm u, đôi lúc có nắng, rất nhẹ...^^

Trông thế...chứ nàng nhát kinh!

Nhận xét

Nguyễn Văn Đông đã nói…
Nàng dâu bỏ mẹ :))
quynhm đã nói…
:D nói nhỏ thôi, NVĐ!
quynhm đã nói…
:))))

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️