Chuyển đến nội dung chính

Bất đắc dĩ

Cái hồi xa lắc mới bước chân lên xì-gòn, cái hồi đi theo hai người như một cameraman, và bị fan bao vây để xin hình (nhưng không phải hình mình ><). Từ cái hồi ấy đến cái hồi này, chẳng biết tự bao giờ lại thêm cái chức danh PTNL’s manager.

Để lâu lâu lại như vầy:
- Alo...cho tôi hỏi có phải số điện thoại của nhạc sĩ NL không?
- Phải anh!
- Chào chị, tôi bên TT bản quyền, chị vui lòng xác minh giúp tôi mấy ca khúc sau: Xe đạp, Taxi, Xích lô,...
- Từ hồi nào đến giờ NL chỉ đi xe đạp thôi anh, không có taxi với xích lô nhé.
- Cám ơn chị...
- Chào anh.

Và thỉnh thoảng thì:
- Xin lỗi, có phải số điện thoại của anh L không ạ?
- Phải chị!
- À, mình là QH bên TLMN, số tới mình định mời gia đình anh chị...
- Ồ, xin lỗi chị vì phải cắt ngang. Nhưng hiện tại cả nhà không có ở đây...
- À, tiếc quá, vậy cám ơn chị. Chào chị...
- Chào chị.

Rồi ở cty, tiếp tục mang tiếng là lq’s manager, cực kì bất đắc dĩ khi nhảy qua pr manager, còn liều đến mức sir yêu cầu truyền đạt kinh nghiệm lại cho cái N, đã xúi cái N bằng một file hoành tráng mang tên:
Cách biến một người vô danh thành người tai tiếng” (tai tiếng thì nhanh hơn nổi tiếng í mừ!).

Cứ hết cái bất đắc dĩ này đến cái bất đắc dĩ khác. Nên, lỡ rồi, tới luôn!
Mày mò cả buổi để làm trang web này, đến khi hoàn thành mới biết muốn chạy phải nạp xu. Bố khỉ!

P/s: Àh...cần Admin chuyên nghiệp thì cũng gửi vào email trên há.
Thanks and Best regards! ^^

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️