Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm. Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))
Nhận xét
Tớ chẳng thấy chút cảm xúc nào của người viết trong ấy cả, bực mình làm gì cho mau già. ;)
BT: Tớ cá là mụ Q sẽ để lộ bản chất lưu manh ra ngay. :))
Nếu là cậu thì sao?
Tớ đồng ý với BT: "Anh cứ tự nhiên, chắc chắn là 1 đi không trở lại" và bổ sung thêm: "Coi như a số sướng mà không biết hưởng đi!" ^^
Lựu đạn cũng ko ăn thua! =)))))
Cho tớ xin cái thẻ và mã pin đã 2 cậu ơiiiiii!
nvđ, cậu đứng xa xa tí mà làm mẫu, trời thì nóng, cứ sán lại gần làm giề!!! ~_~