Chuyển đến nội dung chính

Dị ứng với số học

Từ nào đến giờ, đi chợ chưa trả giá lần nào. Hôm bữa ghé mua cái áo đầm, người ta nói 150k/1 cái, thấy rẻ định lấy luôn, nhưng nghĩ lại, thấy cũng nên trả giá tí. Và nghĩ cái ma gì á mà trả: 300k hai cái nha chị? Lời vừa dứt mồm thì cả chủ lẫn khách đều phá ra cười. Chủ thì nghĩ mình hài hước. Mình thì tự chửi thầm là mình ngu quá thể. Nhưng nhờ cái ngu ấy mà chủ tự nguyện giảm giá, tặng thêm thẻ V.I.P và còn thích mình ra mặt - rất lộ liễu (làm mình cũng hơi rợn rợn o_O).

Mua đồ, đi ăn,...toàn phó thác hết cho người ta tính tiền, tự cộng, tự thối,...Không muốn phải mệt óc để nhẩm nhẩm tính tính. Mà thật ra có tính cũng không ra đâu, nó cứ bị rối lên làm sao á. Tóm lại là ghét cộng trừ nhân chia cực.

Trời xui đất khiến kiểu nào, cũng may lão c làm bên ngân hàng. Không thì về, ai là người làm toán? Thế nhưng cũng hơi lấn cấn rằng thì là mà khác ngành như thế, cái việc chia sẻ trong công việc có gặp trở ngại gì không?

Đây chính xác là công việc mình yêu thích. Và nói vui, nếu muốn mình đổi ngành khác, mình thà đổi c. Hơhơ....c đừng giận! Chỉ là mình biết chúng ta hoàn toàn có thể chia sẻ với nhau, trao đổi với nhau trong công việc được nhể. Mình có thể trù dập những người gây cản trở công việc của c. Thế thôi là đủ rồi nhỉ.

Và vì mình dở số học, nên sẽ quản lý tài chính gia đình bằng Excel á.

Biết vậy thôi! :D

Nhận xét

Nguyễn Văn Đông đã nói…
Ra chợ mà thấy một mụ cầm laptop lúi húi tính tiền mua rau thì chắc chắn là mụ Q =))
quynhm đã nói…
Nhìn ngu ngu ha cụ Đ! =))
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Đếm tiền trả cho người ta thì chậm, đếm tiền người ta đưa cho mình thì nhanh như máy. =))
quynhm đã nói…
Xì! Tớ thì ngược lại á! Vậy mới đau đầu chứ!! @_@
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Vậy thì cậu chỉ đi siêu thị được thôi, không lo mặc cả, không sợ tính nhầm. :))
quynhm đã nói…
Tớ cũng nghĩ thế. Mỗi lần đi cho 1 tuần! :)
Nguyễn Văn Đông đã nói…
:))) Quanh năm ăn đồ đông lạnh.
quynhm đã nói…
Không! Phải tùy cơ ứng biến chứ! Cậu quên tớ là siêu đầu bếp (pha thuốc độc) hả =))

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️