Chuyển đến nội dung chính

Bình thường thôi

Nhiều người không hiểu nhiều về tui thì chắc đa số họ nghĩ tui xạo thế này thế kia. Họ nghĩ thế cũng không thể trách họ được vì cũng không mấy khi tui làm được điều mình nói là thích. Kiểu như là nói rằng mình thích chụp ảnh, nhưng mà không phải lúc nào tui cũng vác cái máy đi từa lưa để chụp nọ chụp kia... Lắm lúc hứng lên thì chụp cho vui, có lúc không hứng thì có vui mấy cũng chả buồn móc máy ra.

Hoặc như mình nói là thích đi bụi, đi hoang đây đó, thích đi ra ngoài sống tự lập, thích sống kiểu lang bạt chân trời góc biển, vân vân và vân vân... Nói thật là thích lắm, muốn lắm, nhưng nào có làm được đâu. Nói thì dễ thôi mà. Mình yếu đuối hơn vẻ ngoài, nhát hít mà lại còn chẳng có tí nghị lực nào, lại càng không có quyết tâm nữa mới sợ chứ!

Hoặc như mình có thể thấy cái gì cũng đẹp. Mưa cũng đẹp, nắng cũng đẹp, đống rác bên đường, đôi khi cũng thấy đẹp, chiếc lá vàng bị sâu ăn lại càng đẹp, vân vân và vân vân. Hoặc là thấy gì cũng thích. Nhưng nào thích được lâu. Ví như cái lá đẹp rơi vào tay tui í, một chặp sẽ nhăn nheo và nát bấy thôi. Tui vày vò theo quá trình hẳn hoi. Lỗi chưa hẳn tại tui, có trách thì trách cái hoóc môn gì gì ấy, tiết quá thể. Nó khiến tui thế.

Tóm lại thì mình không phải mẫu người quyết làm cho bằng được việc mình thích, không có bản lĩnh đấy mà. Cho nên nhiều khi nói ra mấy cái chuyện mình muốn làm, thích làm thì chắc là cách nói có vẻ quyết tâm lắm, chắc chắn lắm, xong đến khi không thấy mình rục rịch gì thì sẽ nghĩ là mình nói xạo.

Bình thường ấy mà! ^^

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️