Chuyển đến nội dung chính

An cư...

Mẹ chồng hay tiếp tế lương thực, và cứ sau mỗi lần như thế là gọi điện cảm ơn, kèm hỏi thăm sức khỏe,...

Hôm nay mẹ chồng nói mai mốt đẻ thì về đây làm vườn mà ăn mà sống, vườn nhà không ai làm. Trời ơi! Nghe mà không bị sốc lắm mới ghê chứ.


Nghĩa là nếu về mà mình có căn nhà như vầy thì mình sẽ về ngay không cần suy nghĩ. Dẹp luôn cái tình yêu vô biên mình dành cho saigon luôn.

Chấp nhận ở ẩn trong căn nhà xinh xinh ấy. Chấp nhận ngày ngày chăm chồng con, với thú vui duy nhất là chỉ tỉ tê đọc truyện. Chấp nhận xa rời các cuộc họp báo. Chấp nhận xa rời ánh đèn sân khấu (đi coi ca nhạc để mần việc, chứ hok có đi hát :D). Chấp nhận hết. Nếu bay về Bảo Lộc mà đã có sẵn ngay căn nhà ấy cùng một đống tiền có sẵn đang chờ mình xài. Thế, mình sẽ về!

Làm vườn là chỉ có tiền theo mùa? Mình thì không thích theo mùa, thích theo ngày hoặc tháng, ít cũng được. Còn theo mùa thì nhiều khi một năm có một hai mùa, mặc dù một mùa có thể trúng vài trăm triệu, nhưng thú thật là mình vẫn không thích bằng mỗi ngày, mỗi tháng cầm vài trăm...nghìn, hoặc vài triệu. Không biết tại sao. Chỉ biết là không thích thế.

Cái vấn đề an cư này lắm lúc hai vợ chồng cũng tranh luận gay cấn. Chồng thì muốn tích cóp, vay mượn để tậu được một chốn dung thân. Vợ thì nghĩ đến cái cảnh phải trích cái khoản tiền cỏn con ra để trả tiền vay mỗi tháng mà muốn hư hao. Không muốn sống luôn chứ nói gì đến được sống trong chốn dung thân.

Có thể mình thuộc cái dạng...mì ăn liền. Ở trọ cũng không sao, miễn là cuộc sống phải thoải mái. Chứ cuộc sống mà gò ép bản thân quá thì thôi, sống làm gì cho nhọc thân, hành xác ra. Chồng nói vì em nghĩ thế nên sẽ không bao giờ có được cái nhà.

Thà vậy đi, chứ mình biết mình quá mà. Nếu mình phải lo lắng thì sẽ không bao giờ thấy được nụ cười của mình nữa, sẽ không bao giờ nghe được những câu hài hước từ mình nữa, mình chỉ lặng lẽ như bóng ma, không buồn nói, không buồn gì...thì bóng ma ấy trong căn nhà có gọi là cần thiết? Và cái nhà với một con người, cái nào quan trọng hơn?

Tốt nhất là không nên an cư khi chưa đủ “lực”! :D

“Tôi nay ở trọ trần gian...” cũng vui mà! :)

Nhận xét

Nguyễn Văn Đông đã nói…
Ước mơ nhỏ nhoi quá nha má, cái nhà "bé tẹo" vậy á?!
Tớ thích một mảnh đất thật rộng, nhà có thể bé nhưng vườn cây ao cá phải thật to. Khi nào không còn sức để đi nữa tớ sẽ về nuôi gà.
quynhm đã nói…
Hình chỉ minh họa thôi, nghĩa là ko cần nhà to, cần cổng màu trắng, nhiều cây cối, hoa cỏ, nên có hồ bơi, xích đu,... đấy đại loại thế... :D
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Phải thêm một giàn hoa nữa, hoa hồng leo ấy.
Unknown đã nói…
Ai lấy tui, tui cho căn nhà nè. Hehehe!
quynhm đã nói…
ôi mẹ ơi...bà đại gia! :)
Unknown đã nói…
Ko ai lên tiê'ng là tui cho bé Nang day nhe! :-p
quynhm đã nói…
Chắc lão ấy đang bận ị ở Lào Cai rồi! :))
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Bị hai mụ dọa đến mức không dám đi nữa rồi! -_-
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Tramlun: cậu nghĩ tớ sẵn sàng đánh đổi tự do để lấy một căn nhà á?! Ít nhất cũng phải hai căn! :))
quynhm đã nói…
Bày đặt ra giá nữa chứ! +_+
Unknown đã nói…
1 can nhà và 1 manh dat duoc khong â'y??? :))))
quynhm đã nói…
Ấy tham quá, tưởng chỉ cần cái ấy! :))
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Không được đâu ấy ơi! Hai căn là vừa bán vừa tặng rồi đấy nhá!
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Mụ tolun, không mua thì cấm phá giá nhá! Sầu riêng không?
quynhm đã nói…
Sao đọc đến cụm "sầu riêng không" tớ lại thấy cái cảnh cậu hỏi tramlun "trồng rau không" ta =))))))

Ấy có giá thế cơ á! :))
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Không đặc biệt nhưng độc nhất vô nhị nha má!
quynhm đã nói…
Vầng! :))
Unknown đã nói…
Tòa xin đọc di chúc của mụ lùn: Nhà và đất sẽ để lại cho..... cho... Bé Nắng. CÓC. CÓC. CÓC. ^^ (NVĐ dám đưa giá cao à. Hứ) :-)
quynhm đã nói…
Cậu cũng đòi voi 9 ngà, gà 9 cựa đi tramlun :D
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Tớ đang hét giá cơ mà, mụ tolun không được phá ngang nhá. -_-
quynhm đã nói…
:P

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️