Chuyển đến nội dung chính

Choáng với sếp



Osin của phòng nay về quê. Gọi là osin, chứ thiệt ra là IT của cty, osin vì là người hay làm mấy việc linh tinh như làm bảng chấm công, lưu chứng từ, làm phiếu đề xuất, lấy văn phòng phẩm,...

q, mang danh nhân viên phòng media, ai cũng biết chả bao giờ dính líu đến mấy chuyện chứng từ,...ngay cả chấm  ISO mà còn né được. Nên cái việc làm bảng chấm công cũng coi như là...không quen biết.

Osin nghỉ, mặc dù q đã nhắc làm bảng chấm công trước đi rồi hãy nghỉ, lì không làm. Để hôm nay tội sếp quá, sếp lọ mọ sửa cái bảng, lọ mọ in. q thấy tội, thay dép đi ở ngoài để chuẩn bị tinh thần cầm cái tờ giấy chết tiệt đấy từ lầu ba xuống tầng trệt để đưa cho phòng hành chánh. 

Vừa mới nói sếp kí đi...chưa kịp nói đưa em nộp (thiệt ra là cố tình không nói vế sau, để sếp tự hiểu). Nhưng chẳng hiểu sếp hiểu kiểu nào mà sếp tự cầm cái giấy ấy đi nộp luôn. May thế, chả muốn bước ra ngoài, trong phòng đang trùm khăn thế này, ra ngoài nắng nổ đầu chắc chớt...

Mà phòng hành chánh cũng hay phết, biết osin nghỉ, nên gọi thẳng đến điện thoại bàn sếp đòi bảng chấm công, chứ điện thoại cạnh bên q vẫn nằm im ngoan ngoãn, không thấy kinh động.

Cũng vì thế, nhiều khi thấy q cũng giống Cô Long lắm, độc hành trong Cổ Mộ, không ai DÁM làm phiền. q không cố ý, mọi thứ cứ tự nhiên thế, q thề!

Sếp từng nói: “e cứ tự cô lập mình”. q thề là q hoạt ngôn lắm, q không có tự kỉ đến mức ấy. Nhưng...thật sự là trong cty, q nghĩ chỉ cần thân thiết với vài người thôi là đủ rồi, nhiều chỉ tổ xô bồ, chỉ tổ thị phi.

Nên cty có vài trăm người, q thân nhất với Tổng giám đốc thôi hà, chỉ thế! :)

Nhận xét

Unknown đã nói…
Vài trăm người, kết thân với Tổng giám đốc thôi à. Đúng là... (Mặc dù tớ ghét bài hát này kinh khủng nhưng cũng phải công nhận cậu "không phải dạng vừa vừa đâu".) ^^
quynhm đã nói…
:)) tớ cần chất lượng, không cần số lượng ;)

Thôi, đừng bắt tớ dạng ra -_-
Nguyễn Văn Đông đã nói…
Nếu công ty tớ có cả trăm người, tớ sẽ kết thân với... bác bảo vệ. ;)

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️