Chuyển đến nội dung chính

Đời cứ thế lại hay

Sau khi hì hụi chép lại bản nhạc bằng encore cho vị nhạc sĩ già, vị ấy tỏ ra cảm kích rồi hứa hẹn: “Cám ơn cô Q, sẽ có món quà nhỏ cho cô Q”. Thật ra cô Q chẳng cần quà cáp gì đâu, nhưng nghe thế, cô Q lại có chút chờ mong. Thật ra lúc đầu không gọi vị nhạc sĩ già là chú đâu, gọi là anh cơ! Nhưng nghĩ kĩ lại, thấy chú đã ngoài tám mươi mà gọi thế thì cũng hơi trẻ trâu cho chú ấy. Quyết định đổi từ anh sang chú có vẻ là việc làm hơi đúng đắn. Eo ôi, món quà nhỏ, cô Q tưởng nó phải là cái gì đó đúng-nhỏ-xinh và không-ăn-được cơ! Hóa ra là vài ký vải. Cô Q thích ăn sầu riêng hơn!

Lại thêm một vị nhạc sĩ sắp già, lâu lâu đi xa về cũng có quà - những miếng kẹo mè xửng và nem chua. Cô Q chỉ ăn nem, không ăn kẹo (dai bỏ xừ). Nhưng thích cái cách vị nhạc sĩ sắp già này trao quà, cứ như kiểu các bà ngoại/nội gói món mình yêu thích vào khăn tay rồi dúi cho đứa cháu nhỏ. Chẳng cần biết đứa cháu có thích hay không, nhưng bà cứ làm như đó là báu vật. Và tất nhiên trên chiếc khăn có dính chút nước miếng của màu trầu.

Cũng có nàng họa sĩ đa tình bỗng dưng tặng một chai nước hoa to đùng ngã ngửa kèm thêm một đống hình chụp lại những bức tranh của nàng. Cô Q không thích những chai nước hoa to, thích những chai bé tí – nó tạo cảm giác như được chất lọc từ những tinh túy. Mớ hình về tranh, thú thật cô Q không biết nên cất để làm gì...

Chẳng ai cho cô Q tiền, nhưng cô Q thấy rất vui. Cái tình mà cô Q nhận được, có lẽ không tiền nào mua nổi? (thật ra rất rất nhiều tiền thì sẽ mua được :D).

Thôi thì ở đời thực ta cần cái tình. Tiền thì tìm trong trò ảo cũng được. Cứ thế lại hay...

Cô Q khá giàu khi chơi cờ triệu phú nhá.
Có hẳn bốn cái bến xe và vài miếng đất đã xây khách sạn.
Tiền thì khỏi phải bàn, có mà một đống ^^

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️