Chuyển đến nội dung chính

@_@

Chạy xe thì chưa té lần nào, nhưng đi bộ thì té hơi nhiều. Chiều nay thêm cú té cầu thang nữa – là cú nặng nhất từ trước đến giờ hic.

Cầu thang hơi trơn, nó thì hơi vội, chả hiểu tại sao chân cẳng tự dưng lại bối rối xoắn hết cả vào nhau rồi giao nhiệm vụ di chuyển cho cái mông - thế là mông trượt tự do từ trên xuống dưới. Tiếp đất trong tư thế khá “mỹ miều”, tất nhiên là phải mỹ miều vì đang mặc đầm mà.

Nghe tiếng hét, mọi người túa ra. Người thì lấy dầu, người thì cảm thán, người thì đòi bế đi cấp cứu, cũng may không ai đòi hô hấp nhận tạo :D (còn đùa được nghĩa là không đến nỗi nào?). Không đâu, vì muốn bảo toàn cái mông, cái tay đã phải chịu lực ghê gớm – và giờ thì nó thật sự bầm dập, thật sự nhức nhối :((

Không biết mọi người sao, chứ nó mà té là chỉ thích nằm tại chỗ thôi, ít nhất phải năm phút. Đó là lý do tại sao khăng khăng từ chối mấy anh bế vào trong. Nằm tại chỗ không phải để ăn vạ, chỉ là để bình tĩnh xem xét vết thương, bình tĩnh nhớ lại tại sao lại té. Nó thì đang căng óc ra nhớ lại, ông sir đáng ghét nói chỉa vào: “Chắc lại vừa đi vừa nhún nhẩy vừa huýt sáo chứ gì?”, “hay là gió thổi bay em?”. Chết tiệt! Có vẻ cả hai lý do thổ tả đó đều đúng.

Hy vọng đêm nay không làm mủ, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ...


Giờ về sớm vì cần ăn thêm bánh để lấy lại sức! :D 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️