Chuyển đến nội dung chính

Thế cho nên...

(đây là câu chuyện lâu lắm rồi, giờ mới kể lại nè 😁)

Chả là sáng qua tôi có hẹn với cô Kẹo, cái hẹn được dời từ 21/6 cơ. Và lần nào hẹn với cổ, tôi luôn gọi ly cafe sữa đá sệt sệt, quánh quánh để nhâm nhi. Và lần quỷ nào tôi cũng bị nôn nao.

Thế là tôi nôn nao, hồi hộp, lâng lâng các kiểu đến tận chiều...

(Giản lược tám nghìn chữ việc tôi đón Kem, cho K ăn tối trong tâm trạng lâng lâng v.v...)

Tôi biết, nôn nao thế mà không nôn ra được là sẽ không hết. May quá, tôi ôm bồn cầu nôn xối xả, chưa hết, tôi cũng ị xả xối...

ĐM, tôi lả luôn. Chả buồn ăn cơm.

Lúc ck đi làm về, ck nấu cho miếng cháo. Thiệt, chờ cháo chín mà nhũn cả người. Đến khi cháo đã ăn được, ĐM, tôi lại nhận ra ck nấu quá dở, nó dở ơi là dở, gạo đi đằng gạo, nước đi đằng nước, không mùi, không vị. Bạn nghĩ tôi có nuốt nổi không? Tất nhiên là không (hỏi cho vui thôi 🤣).

Tôi lại tiếp tục dùng hơi tàn bàn với ck việc đi mua cho tôi tô phở.

Rồi tôi yên tâm nằm bẹp ở nhà chờ phở, lúc này là đói muốn chửi thề rồi nha (mặc dù nãy giờ lâu lâu có chửi đệm).

Tôi đang thoi thóp, ck gọi điện: "mẹ muốn ăn phở gì? Tái? Nạm? Chín? Bò viên...?"

Thật! Tôi rất muốn gào lên: "cái mẹ gì cũng được". Nhưng tôi không còn sức các bạn ạ. Thế là lại thỏ thẻ: "tái bò viên nha"

Và tôi lại nằm bẹp chờ lâu thật là lâuuuu...chờ tưởng như tôi sắp mọc râu luôn thì ck cũng về.

Tôi hí hửng ra bàn ngồi chờ ck bưng phở lên...và các bạn biết điều gì xảy ra không? Tôi nuốt không trôi miếng phở các bạn ạ. Và phát hiện hoá ra cũng không phải do ck nấu cháo dở mà do miệng tui...dở 🤣

Trời đựu! Giờ mà không ăn thì ck chửi cho sấp mặt (tô phở những 60k nha, chưa kể công lặn lội đi mua nha).

Nhưng tôi vẫn không nuốt nổi các bạn ạ. Vẫn thấy nó dở tệ các bạn ạ.

Đấy! Câu chuyện đi vào bế tắc.

Thế cho nên, tôi rút ra rằng: đừng bao giờ uống cafe sữa ở cái quán đấy nữa - cái quán mà tôi hay hẹn với cô Kẹo í.

Và đây là câu chuyện đã xảy ra...chính xác là ngày 9/7/2019 các bạn ạ. Và giờ tôi mới kể được. Bạn thấy ghê không! 😁😅

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️