Chuyển đến nội dung chính

Rất là tự do

- Em đi đâu đấy?
 Ăn trưa!
- Chưa tới giờ mà
- Nhưng giờ em muốn ăn, lát nữa thì không.
Đi đi...cán bộ!!!

Sir nhỏ luôn thế! Dễ chịu với mình đến cực kì.

Thật ra thấy mặt mình lì như thế, biết cương cũng chả được gì, nên mới nhu. Với lại cũng biết nó có máu điên, sợ bị cắn, nên mới thế.

Kể cũng tôi, nhưng thôi cũng kệ! =))

***
-  Ăn gì q?
Uhmmmm...chị có nấm xào không?
Ko.
Uhmmmm...chị có thịt kho dừa không?
- Ko.
- Em cố tình hỏi những món chị không có đấy! Em đùa thôi...cho em tô canh bí và tô canh khổ qua, không cơm, không đồ ăn mặn nhé.
Ít vậy? Không đói hả?
- Dạ ko! À...thứ hai chị nấu cháo cho em nhé?
- Cháo gì?
- Uhmmm...cháo thịt nạc bằm, có nấm với giá nữa nhé...
- Ừ!
- Yeahh...cám ơn chị!

Mấy chị ở quán cơm bụi luôn dễ thương thế, cứ dành riêng sự ưu ái, chiều hư em gái.

Nhưng cứ vậy đi, lâu lâu em gái sẽ biết điều mà. Gì chứ, chỉ cần tận tâm phục vụ sẽ không thiệt. Luôn trả lại hơn như thế.

***

- Cóc cóc cóc...
- Vào!
- Hi sir...
- Gõ cửa gì như cảnh sát thế?
- Xì...em ko rón rén được. Gọi em?
- Sao? Bữa giờ tình hình thế nào?
- Thế nào là thế nào? Chả thế nào!
Mười lăm phút sau:
-  Em mang cái này xuống phòng hành chánh...
- Thôi! Anh đi mà mang...
- Cái bà điên này!
- Anh mới điên, không biết em ghét phòng hành chánh cỡ nào hả?
- Grrrrrrừ...

:)))))) sir bự luôn nói cái bà điên này! khi hết cách. Tự mình cũng thấy điên thật. Ai lại bảo sếp tổng làm thế bao giờ?! :))))))

Thấy nụ cười của sir bự giống hoàng tử bé. Thế mà mọi người lại sợ như sợ cọp, mọi người nói lúc ổng gầm lên ghê lắm! Mình thì chưa thấy lần nào. Nhưng cứ thử gầm lên với mình xem nào. Mình nhào vào cào cấu rồi nghỉ việc cũng không chừng :))))))))))

Nói chung là tự tại thế đấy. Thích gì làm đó à. Nên khi có việc không vừa ý, không thích, sẽ không làm – giống tối nay, ko có tài xế chở đi tập hát, thì cúp tập hát, đi chơi. Đơn giản thế thôi! ;)

Nhận xét

Nguyễn Văn Đông đã nói…
Người ta thường có xu hướng tránh động chạm đến những gì tiềm ẩn nguy hiểm. :))
quynhm đã nói…
hừmmmmm... ^_^

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️