Chuyển đến nội dung chính

Cái hẹn đặc biệt

- Alo...Q hả?
- Ừ...Y hả?
- Ừ...ngày nào mày về?
- Tao cũng chưa biết nữa...
- Tết về, ghé nhà tao chơi?
- Mày còn nhớ đường đến nhà tao không?
- Nhớ chứ...
- Vậy mày có thể đến nhà tao, chở tao đến nhà mày chơi không?
- Được, khi nào về, nhớ gọi tao.
- Nhất trí!

Nhỏ Yến học chung hồi cấp hai, lúc đó chơi với nhau khá thân. Lên cấp ba và bẵng đi một thời gian dài không liên lạc, nay thì nhỏ đã 3 con (một đứa 11t, 9t và 7t). So với nhỏ, mình quá tụt hậu rồi!

Nhỏ rủ đến nhà, nhưng phải phiền nhỏ đến chở cũng vì hồi xưa toàn nhỏ đến nhà mình chơi, nên báo hại là mình không hề biết nhà nhỏ ở đâu. Cũng áy náy chứ, nhưng...coi như là nhỏ phải đền tội cho cái việc hồi lớp bảy dám đấm mình một cái (mặc dù chỉ là hù thôi).

Sự thể là hồi đó nhóm có ba đứa: mình, Nhi và Yến. Trong ba đứa, Y là đứa mau lớn nhất, cũng có nghĩa nhỏ là đứa mặc bra trước nhất. Khi N và mình phát hiện ra, cả hai cứ đi theo lèo bèo: “lêu lêu lêu...Y mặc áo ngực, Y mặc áo ngực...” lèo bèo theo cái kiểu vè...chọc quê. Khỏi cần nói cũng biết nhỏ quê cỡ nào (con nít mà, hở một tí là xấu hổ) chỉ có hai đứa trơ trẽn không biết điều đó nên mới chọc như thế.
Thế rồi tức nước vỡ bờ, một hôm mình đang đứng dựa vào cột, hát bài vè quen thuộc, nhỏ Y đấm một cái RẦMmmm sượt qua mặt mình, cú đấm dũng mãnh lún vào cột (thề, với mình lúc đó thật sự là vậy), sát bên tai, vôi rụng lả tả. Nhớ tình cảnh khốn đốn lúc đó là mình đã hét lên, chạy đi tìm nhỏ N kêu cứu. Thật ra kêu cứu cũng bằng thừa, nhỏ Y mới là đứa luôn dơ nắm đấm ra khi có bất cứ đứa nào dám đụng đến mình...

Giờ, lâu lâu nhớ lại lúc đó vẫn còn cười đến sặc nước miếng. Mà sao con quỷ này men muốn chết mà lại lấy chồng quá sớm?!

Tết này phải hỏi cho ra lẽ mới được.

Sớm gặp lại! :)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️