Chuyển đến nội dung chính

Yeahhh...

Tạ ơn trời đất, cuối cùng mình cũng qua được tối qua một cách..không đến nỗi nào.

Hơhơ phải vào vai một cậu nhóc lóc chóc thi The Voice Kids, và mặc dù có ngâm cứu rất kĩ trên mạng, nhưng đến lúc tổng duyệt thì bị chê tơi bời (vì quá nữ tính), thang điểm nhận được là 4/10. Thế nhưng tối qua lại giật được giải Diễn viên xuất sắc nhất mới đã! Lại còn đã ơi là đã vì có vài “anh chàng” từ 7-13 tuổi cứ tò tò đi theo. Hahaha cái bọn nhóc đáng yêu này, cứ tưởng mình là bạn đồng trang lứa cơ đây.

Nổi bật là bạn Dĩ Nhân 10 tuổi, cầm điện thoại của mẹ đến xin số mình, giao diện cậu nhóc này có thể dự đoán trong tương lai là khá sát gái. Nhưng cần gì đợi đến tương lai chứ, mình là điển hình – đã chết đứ đừ từ hôm qua rồi. Thật là mất mặt nữ hào kiệt ta đây! ^^

Bạn Dĩ Nhân đã nói một câu khiến mình không hiểu, đến tận bây giờ vẫn chưa hiểu. Chả là trước khi về, nhóc đi theo đến tận bãi giữ xe, rồi nói nhỏ vào tai mình: “Chị mau có bạn trai nhé!”, mặt mình ngu ra, hỏi: “Tại sao?”, Dĩ Nhân vẫn cái giọng mía lùi, rót vào tai: “Chị sẽ được chiều lắmmm”.

Thề đứt đầu đứt cổ, giờ vẫn không hiểu câu đó. Cũng biết cách làm khó nhau ghê.

Mà không chiều cũng phải chiều thôi, khả năng ăn vạ của mình level cũng cỡ Chí Phèo, bố ai mà chịu nổi, hehe.

Tối qua, tên của mình là Phúc. Sau đó được cô liên tục tuyên dương, cảm ơn với một cái tên hoàn toàn mới: Phi Giới Tính.

CHOÁNG!

Nhưng vui.

Giáng sinh an lành nha toàn thể các cô bác, quý anh/chị xa gần.

Vẫn yêu tất cả mọi người! ^^

Tuyển tập của giải Văn học bỏ túi - Thành quả "ngon" nhất trong Giáng Sinh này.
Chưa nhận được ảnh trong tạo hình Phúc, sẽ post bổ sung sau ;)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự tại...

Mọi năm chả quan tâm gì mấy đến ngày Nhà báo VN, nhưng năm nào cũng được như năm nay (hoặc hơn) thì mình cũng mong, mong lắm.  Ở phòng lạnh riết rồi đến khi ra ngoài đường lúc ba giờ chiều mà lại cảm thấy ấm áp. Cũng vì ấm nên chỉ tênh hênh trong cái đầm sát nách. Rồi cũng vì đích đến là một nhà hàng sang trọng, đến để được nhâm nhi những miếng bánh Pháp thơm mềm, đến để chỉ nhận “thóc” mà chẳng cần phải làm gì ngoài việc ăn và hưởng thụ. Nên tinh thần rất phởn. Cũng chẳng phải vì quá phởn mà tay ga nhích quá đà đâu. Cứ trèo lên xe lại phóng như điên, đơn giản chỉ vì đang tưởng tượng là diễn viên quảng cáo dầu nhớt xe, tưởng tượng là cô nàng đang mặc bộ đồ da ôm sát, cưỡi môtô rồi phóng vèo vèo, rất ngầu, cực ngầu và đó là lý do chính khi mình phóng nhanh. Hơi bịnh? =))

Tinh thần quý tộc

Dù ăn cơm trộn nước tương, cũng phải trải khăn ăn sạch sẽ, ngồi với tư thế trang nhã. Sống cuộc sống thô sơ theo cung cách cầu kỳ. Phong độ không liên quan với cảnh ngộ ! Đôi bao tay thì dễ kiếm thôi mà. Những thứ còn lại thì có sẵn hết rồi.

thị..."thúi" của tui 😁🥰

  Thị hay hỏi: "mẹ có yêu thương Ni không?" Vầng! 😏🥰❤️